"Phi! Đường đường là Thái tử Đại Hạ, bản lĩnh đổi trắng thay đen cũng khá thật! Uổng công hắn trước kia mở miệng ra là gọi Trương Tiên một tiếng đại ca, mạng của hắn lúc trước là do ai cứu về? Đúng là đồ sói mắt trắng vong ân phụ nghĩa!"
Hàn Dực Trần nghe vậy, sắc mặt trầm như nước, lửa giận cuộn trào trong ngực nhưng lại không thể phản bác.
Hắn và Hạ Thừa Nghiên lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình như thủ túc. Đối với biến cố này, hắn nghĩ mãi cũng không ra, trong lòng là người đau đớn nhất.
Triệu thủ tọa thấy vậy liền quát bảo mọi người dừng lại: "Bỏ đi, bớt nói vài câu! Chuyện này nhất định có ẩn tình khác, khả năng là ngụy trang hoặc trúng ảo thuật không hề nhỏ! Việc quan trọng nhất lúc này là cầu nguyện cho Trương Tiên trưởng lão bình an vô sự."




